Cứ mỗi lần thấy một học sinh nào đó trả lời phỏng vấn ở các kênh truyền hình trong nước

person climegaadsfolder_openUncategorizedaccess_time May 25, 2017

Cứ mỗi lần thấy một học sinh nào đó trả lời phỏng vấn ở các kênh truyền hình trong nước, thường thì mình chuyển kênh. Hầu như là ngay tức khắc. Bởi mình đã có một ấn tượng rất xấu về cái cách mà những đứa trẻ nói trước micro: những câu văn gần như đã thành khuôn mẫu, thậm chí trong đó có cả những câu khẩu hiệu, những gương mặt rất ít biểu cảm như kiểu đã học thuộc phần trả lời. Có thể người ta chỉ thích nghe chúng nói theo cách họ muốn. Có thể bọn trẻ không thể nói khác đi, phá các mẫu có sẵn.
Những con vẹt được đào tạo trong một môi trường như thế thực ra không ít. Bởi có lẽ, người ta đã dạy bọn trẻ sự giả dối và khuôn mẫu ngay từ trên ghế nhà trường. Những bài văn mẫu là một dạng thức đầy ám ảnh với mình từ hồi đó đến giờ, khi chúng giết chết sự sáng tạo của trẻ, buộc chúng phải theo một khuôn mẫu đã định, với cảm xúc đã định. Tả anh bộ đội kiểu gì cũng phải nói là rất yêu mến các anh đã bảo vệ Tổ quốc. Tả con lợn kiểu gì cũng nói nó “có ích cho gia đình em và mọi người”. Tả bác lao công chắc chắn không thể thiếu những giọt mồ hôi và tiếng chổi tre. Cứ như thế, những ý tưởng khác đi bị loại trừ, và bọn trẻ trở thành cái máy. Những tiết học mẫu cũng là một ví dụ tiêu biểu khác về những cái máy giơ tay, cái máy dạy, những cái máy chấm điểm giờ học. Có cả một thời các bạn viết tay trái bị cô đánh sưng tay để buộc phải chuyển sang tay phải. Cả một thời người ta đua nhau thi viết chữ cho đẹp, nghĩ rằng đấy là một thể hiện của tâm hồn đẹp.
Hồi có một người bạn cùng tuổi đang làm việc ở nước ngoài chat với mình và bảo, “cậu biết không, chúng ta thuộc về một thế hệ rất giỏi, nhưng thực ra nhiều người khá trống rỗng, vì không có cái Tôi và chỉ đi theo khuôn mẫu đã định để có thể tồn tại”. Đúng là nhiều người đã mất đi chính mình từ trên ghế nhà trường, nhưng ra đời thì chỉ có thể sử dụng mánh lới và sự láu cá để tồn tại. Những khái niệm cơ bản về cái đẹp không có ích với họ, vì họ không được dạy, hoặc người ta coi nhẹ những môn như thế. Những kĩ năng sống cơ bản cuối cùng chỉ có thể học được ngoài đời, khi đã ra khỏi trường. Và bây giờ nhìn lại những năm tháng ấy mà thấy có vui và không ít buồn. Lại thấy lo, rất lo cho thế hệ trên ghế nhà trường và giảng đường bây giờ. Mình sợ những con vẹt khuôn mẫu trong trường, nhưng về nhà được dạy dỗ để khỏi “tồ”, như là một cách để tự vệ chống lại những nguy cơ rình rập.
Mà lẽ ra, việc dạy con trẻ kĩ năng sống để đứng thẳng mình, tự tin trước cuộc đời và không sợ hãi khi bước ra khỏi lớp học, cũng là việc mà nhà trường phải làm. Thay vì hô những khẩu hiệu và chạy theo thành tích….